Ván đấu giữa 'Hiệp Khách Hành' (Đỏ) và 'Lão Nông' (Đen) là một bản giao hưởng hỗn loạn, nơi mỗi nước đi như câu ca dao 'Xe chạm Pháo, Pháo chạm Xe - Anh đi đâu để em về không?'. Đen phòng thủ kiên cường, hóa giải đòn tấn công bằng lối chơi 'một bước ba nghĩ', nhưng cuối cùng vẫn sa vào thế 'chết đứng' do Đỏ khai thác triệt để sự bất cẩn của Mã Đen. 41 nước đi, 1 kết cục perpetual - một ván cờ như lời nhắc nhở: 'Cờ bạc là bác thằng bần, càng chơi càng nghèo, càng gần cửa tử'.